Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

13 CÁCH ĐỂ BẠN SỐNG ĐÚNG NGHĨA, CHỨ KHÔNG ĐƠN GIẢN CHỈ TỒN TẠI

1. Trân trọng những người bạn tuyệt vời và những điều đáng quý trong cuộc sống.

2. Phớt lờ hết những điều tiêu cực ảnh hưởng đến bạn. 

3. Tha thứ cho những người đã từng làm bạn tổn thương. Bởi chỉ những người đó mới làm bạn trưởng thành hơn.

4. Luôn là chính mình, đừng thay đổi để mà được...giống người khác, mình là mình, không phải bản sao của người khác.

5. Lắng nghe tiếng nói bên trong con người bạn. Làm theo những gì trái tim bạn mách bảo thì đó chính là con đường riêng của bạn.

6. Hãy tận hưởng những gì đang có trong cuộc sống của bạn, bạn có thể không đến được chính xác nơi bạn muốn đến nhưng bạn sẽ đến được nơi bạn cần đến.

7. Khôn ngoan với các mối quan hệ của mình. Đừng để sự cô đơn lái bạn vào vòng tay của một ai đó mà bạn biết rằng bạn sẽ không bao giờ thuộc về họ. Hãy yêu chỉ khi bạn thực sự sẵn sàng.

8. Làm những thứ mà bạn biết rằng nó có ích cho tương lai của bạn, đừng phí thời gian vào những chuyện không có lợi cho bạn vào tương lai.

9. Cảm ơn những điều phiền toái mà bạn không vướng phải, đơn giản là bạn hãy biết chấp nhận và trân trọng những điều bạn đang có ở giây phút hiện tại.

10. Dành thời gian để làm những điều thú vị của riêng bạn.

11. Cảm nhận những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống.

12. Chấp nhận rằng quá khứ không phải là hiện tại.

13. Hãy chỉ đi khi bạn đã sẵn sàng. Nếu 2 người thật sự còn tình cảm, hãy cắt bỏ cái tôi khi giận. Còn nếu người ta không thương bạn, bạn níu kéo trong vô vọng. Đừng như thế nữa, nếu như bạn cố ép buộc chúng theo ý của mình chỉ làm cho mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.

Những Con Số 0 Phá Hỏng Đời Ta

Trong một đêm không ngủ được, kẻ ngốc như tôi mò mẫm gõ từng dòng suy nghĩ trong mình lúc này.
Thực sự mà nói, những con số 0 đó, ngày nào cũng phá rối cuộc sống tôi. Trong từng bữa ăn, giấc ngủ, công việc, trong từng cuộc vui cùng chúng bạn. Nó xuất hiện mọi nơi và tôi ngày càng phát điên lên. À chết, sơ suất quá, chắc bạn đang thắc mắc con số 0 đó là gì đúng không? Vâng! Đơn giản thôi, đó là những số 0 trên tờ tiền, trong tài khoản ngân hàng của chính bạn đấy.
Tôi chợt nhớ đến hai câu nói từng đọc được “Nếu sống mà không ăn thì hay biết mấy” của Nam Cao và “Nếu tiền không phải vấn đề thì bạn khao khát điều gì?” của Alan Watts. Đã một năm rồi tôi cố gắng đi tìm đáp án cho mình, nhưng sao đôi chân vẫn bị kiềm chặt trong vòng tròn của các con số. Chúng ngày càng co chặt lại và tôi thấy nghẹt thở. Nhiều sáng thức dậy, nhủ lòng là phải cố lên, không thể gục ngã để rồi gánh nặng trong lòng ngày càng tăng.
Tôi đã từng thấy nhiều cặp trai gái đánh đổi tình cảm chỉ để lấy những con số 0 ấy để rồi cuối cùng những thứ họ nhận được cũng quay lại số 0. Tại sao vậy? Bạn nghĩ sẽ sung sướng mà không phải đánh đổi gì sao? Đời chưa cho không ai cái gì hết, chỉ đến những khoảng lặng của cuộc đời, khi đớn đau, chua xót ập đến thì bạn mới nhận ra thì đã quá trễ. Vì bạn thích những con số 0 nên đời cho bạn con số 0 hoàn chỉnh nhất.
Nếu cho bạn đánh đổi đam mê để có được một cuộc sống bình thường, có được một dãy các số 0 cố định hằng tháng thì bạn chọn cái nào? Có lần tôi đã nói với gia đình mình về hai chữ “đam mê” và nhận được sự phản đối kịch liệt từ mọi người. Dẫu biết công việc đó là tốt cho tôi nhưng tôi không muốn sau này cứ là một cái bóng, sáng đi tối về rồi ôm gối ngủ. Tôi muốn mỗi sáng thức dậy dù mệt mỏi nhưng vẫn có động lực để làm. Tôi không biết đam mê ấy có còn chảy bỏng nữa không khi mà ba tháng nữa một cơn bão sẽ lại ập đến.
Thôi thì nghĩ chi cho mệt đầu, nghĩ đơn giản cho đời thanh thản chút nào. Như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng nói “Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau.” Có lẽ điều quan trọng nhất để được thanh thản là học cách rũ bỏ, chấp nhận và tha thứ.
Tôi thường nhìn mọi người, sự vật xung quanh để rồi tha thứ cho chính mình cho đời. Khi thấy những người ăn xin không có miếng ăn, tôi tha thứ cho những con số 0 trong ví mình. Khi thấy những đứa trẻ không nhà, tôi tha thứ cho những con số 0 đang làm phiền mình trên các hóa đơn điện, internet. Còn khi thấy người khác lao đầu vào những con số 0 vô  nghĩa ấy tôi chỉ mỉm cười.
Không, không phải tôi khi dễ họ, chỉ là một chút đồng cảm mà thôi. Tôi chỉ hy vọng họ sớm thoát ra khỏi gọng kiềm ấy, một chút thôi như tôi từng ngày đang cố gắng. Hãy nhớ đừng bao giờ quá khao khát những con số ấy, hãy khao khát hạnh phúc. Hãy học cách tha thứ, chấp nhận bạn nhé, tin tôi đi, đó là cách giúp bạn bình yên giữa xô bồ cuộc sống này. Chúc bạn có cuộc đời như mình muốn và sớm thoát khỏi nó – số 0 đáng nguyền rủa!

Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

Những lời nói của bạn.

Trên đường về nhà hôm qua, tôi bật đài trên xe ô tô để nghe bản tin Chicago. Tôi nhận ra ngay rằng giọng của phát ngôn viên nghe rất buồn. Một vụ tai nạn máy bay đã xảy ra ở phía bắc Chicago. Và Bob Collins, phát ngôn viên của bản tin buổi sáng đã mất trong vụ tai nạn!

Tối hôm đó, tôi lại nghe đài, tưởng nhớ con người được rất nhiều người yêu quý ấy. Trên đài, họ kể rất nhiều câu chuyện về cuộc đời của Bob, mô tả ông như một người bạn hoàn hảo, một người đã sống vì mọi người. Tôi càng nghe những câu chuyện về việc Bob có ảnh hưởng đến những người xung quanh ông như thế nào, tôi càng cảm thấy chán nản. Tại sao?

Bởi vì tôi muốn biết, tại sao con người chúng ta luôn chờ đến lúc ai đó mất đi, trước khi chúng ta nói là chúng ta yêu quý họ đến mức nào! Tại sao chúng ta cứ chờ đến lúc họ không nghe được nữa, trước khi chúng ta nói cho họ biết rằng họ có ý nghĩa với chúng ta ra sao? Tại sao chúng ta luôn phải chờ đến lúc mọi việc đã quá muộn, trước khi chúng ta nhắc đến những phẩm chất tốt của một con người? Tại sao chúng ta lại ca ngợi hết lời một ai đó sau khi họ đã đi tới cõi vĩnh hằng? Lúc đó thì còn có ích gì nữa? 

Chúng ta kể lại những kỷ niệm, và chúng ta cười, khóc, nhớ về cuộc đời của người đã khuất. Đúng, điều đó giúp chúng ta vượt qua được nỗi đau khổ mất đi một người có ý nghĩa quan trọng, đặc biệt với chúng ta. Nhưng khi chúng ta trìu mến nhớ lại về con người đó, những hồi tưởng và lời nói của chúng ta đều ko thể đến tai con người cần được nghe nhất!


Giá như con người được nghe những câu chuyện và biết được rằng họ đã làm được điều gì đó cho người khác. Và tất cả những điều đó phải xảy ra trước khi người đó đi vào cõi hư vô. Và khi giây phút cuối cùng của người đó đến, chúng có thể nói lời từ biệt, và biết rằng họ chắc chắn hiểu, là mọi người luôn yêu thương họ. 


Tôi sẽ nói với gia đình và bạn bè tôi, cho họ biết họ đã có những ảnh hưởng lớn lao với tôi như thế nào. Bạn có yêu thương ai đó không? Hãy nói với họ đi ! Có ai đã ảnh hưởng tới cuộc sống của bạn? Hãy gọi điện cho họ. Có ai đã làm cuộc sống của bạn thay đổi? Hãy viết cho họ một lá thư, dù là thư điện tử.


Đừng để một ngày nữa trôi qua mà không cho mọi người biết. Rõ ràng là bạn sẽ cảm thấy rất vui khi viết một lá thư nói lên tình cảm của bạn đối với người khác cơ mà!


Tôi không biết bạn thế nào, nhưng tôi có những lá thư và thiếp từ nhiều bạn bè mà tôi đã giữ nhiều năm nay. Mỗi lần đọc lại chúng, chúng có thể làm cho một ngày của tôi vui vẻ hơn, cho tôi biết là tôi được quan tâm và yêu quý như thế nào.


Cuộc sống quá ngắn nếu như bạn bạn cứ giữ những lời nói ngọt ngào trong tâm trí mà không bao giờ nói ra.

Những lời bạn nói, những lá thư bạn viết, có thể làm nên rất nhiều sự thay đổi trên thế giới này.